Ngủ dậy muộn thi phí mất cả ngày, ở tuổi thanh niên mà không học tập thì phí mất cả cuộc đời "

Ngày 27 tháng 01 năm 2020

ĐĂNG NHẬP TÀI KHOẢN

 » Góc tương tác » Góc giáo viên

Cảm nhận nghề giáo viên

Cập nhật lúc : 23:24 31/12/2012  

TẢN MẠN VỀ CÁI BỤC

     Một năm mới lại đến. Trong cái rét đầu đông, miên man giữa dòng suy nghĩ, vớ vẫn thế nào lại nghĩ về cái bục.

     Nói về cái bục thì có nhiều loại lắm: có cái bục dùng để nhận thưởng, có cái bục dùng để tuyên thệ trong buổi lễ nhậm chức, cái bục để nói chuyện, cái bục để trang trí,….và cái bục dùng để giảng. Mỗi loại bục gắn với một số phận. Tuy vai trò, vị trí của mỗi loại khác nhau nhưng chung quy lại có một điểm chung: đó là chỗ đứng. Và con người sống chết vì cái chỗ đứng đó.

     Có những người lao động, rèn luyện miệt mài để mong có ngày đứng trên bục vinh quang. Cái bục của mồ hôi và nước mắt.

     Có người tranh giành, giẫm đạp lên nhau, thậm chí lừa lọc, tàn hại nhau để được đứng trên bục của quyền lực. Cái bục của máu và nước mắt.

     Những cái bục chỉ có giá trị nhất thời….

    Còn cái bục giảng? Quyền lực không. Lợi danh không. Rất đổi bình thường, giản dị nhưng lại gắn bó suốt đời với những ai đã chọn nó làm chỗ đứng. Cái bục của lương tâm và danh dự. Cái bục có giá mà vô giá. Cái bục làm nên giá trị cả một đời người.

    Vậy đó! Nhưng có người suốt ngày lên xuống cái bục giảng nhưng hời hợt, vô tâm.

Có người xem cái bục giảng như chỗ dạo chơi cho qua ngày đoạn tháng. Có người lại biến nó thành cái sân khấu để diễn kịch, làm thơ. Nghĩ mà buồn.

    Ba mươi năm gắn bó với cái bục giảng - đi, đứng, tới lui đến mòn vẹt không biết bao nhiêu giày dép, bây giờ nghĩ lại thử hỏi mình đã có chỗ đứng trên cái bục giảng chưa?   Khó quá ! Thẩm định điều này không thuộc quyền của mình! Nó thuộc quyền của các thế hệ học sinh.

    Đầu năm mới mà nghĩ chuyện lẩn thẩn. Mấy chục năm đứng trên bục giảng mà còn hỏi mình đứng ở đâu? Có chỗ đứng chưa? Buồn cười thật. Còn mấy năm nữa cố mà đứng nốt - đàng hoàng, dõng dạc. Để khi rời xa nó, ta có thể tự hào rằng: trên cái bục giảng có chỗ đứng của ta - một người thầy.

                                                                                             QUỐC THÀNH

 

Có 1 bình luận cho bài viết này

maigiangvinhthai@gmail.com:14:49 22/02/2016
Tóc Thầy nay đã bạc nhiều,Bao nhiêu sợi bạc bấy nhiêu nhân tài,Đàn chim bay mọi phương trời,Ngân chung tiếng hát đời đời nở hoa.Những năm đánh Mỹ đã qua, Giọng Thầy nay vẫn đậm đà như xưa.Ngọt ngào nắng hạn gặp mưa,Trăng lên gió vén hồn thơ vào lòng.Ơn Thầy trải rộng mênh mông,Vàng thêm ruộng lúa cánh đồng quê ta.Đất lành ơi hãy nở hoa,Đàn chim tụ hội hát ca kính Thầy.................E Kính tặng Thầy....